Câu chuyện cuộc đời của cô gái gốc Việt làm mẹ ở tuổi 12 vì bị cưỡng bức ở nhà vệ sinh trường: “Con gái tôi chính là phép màu bước ra từ thảm kịch”


Nguyen

 

 

"Vào thời điểm đó, tôi không biết rằng tôi có thể mang thai từ những gì đã xảy ra. Tôi thậm chí không biết mang thai là gì" – Jora Trang chia sẻ.

 
Bài viết này lần đầu được xuất bản dưới tiêu đề "Cô ấy có con với kẻ đã hãm hiếp mình" trong số ra tháng 8/2004 trên Cosmopolitan.

Câu chuyện của Jora

Jora Trang, 33 tuổi, một luật sư dân quyền ở San Francisco.

Sinh con chính là một trải nghiệm tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi. Bác sĩ đưa con bé cho tôi và con bé thật hoàn hảo. Không có từ nào có thể diễn tả niềm hạnh phúc của tôi vào thời điểm đó. Rồi tôi nhìn sang mẹ và dì, họ đứng trong góc phòng sinh với vẻ mặt đầy đau khổ. Tôi biết rằng họ cảm thấy rất tệ khi chứng kiến một đứa trẻ 12 tuổi sinh nở. Sau khi con gái tôi chào đời, tôi được bảo rằng phải giới thiệu chúng tôi là chị em để tránh sự chỉ trích, gièm pha của mọi người. Vì tôn trọng gia đình, tôi đồng ý.

 

 

Tôi đang ở trong phòng tắm của trường vào một buổi sáng thì một người lạ mặt bước vào và hãm hiếp tôi. Lúc đó tôi 11 tuổi. Sự thật là tôi không nhớ nhiều về cuộc tấn công đó. Tôi biết tôi không thích những gì đang diễn ra và tôi cũng không hiểu rõ ràng, nhưng tôi không biết phải làm thế nào để khiến mọi thứ dừng lại. Tôi không thể hét lên hay khóc lóc. Tôi chỉ biết nhắm chặt mắt lại. Tôi ở trong phòng tắm cho đến tận tối hôm đó, cảm thấy thật bẩn thỉu và bối rối. Và sau ngày hôm đó, tôi đã cố gắng không nghĩ đến chuyện này. Tôi không nói với ai. Gia đình tôi không hề biết đến chuyện này. Phải mất nhiều năm sau tôi mới hiểu ra rằng mình đã bị hãm hiếp.

Vào thời điểm đó, tôi không biết rằng mình có thể mang thai từ những gì đã xảy ra. Tôi thậm chí còn không biết mang thai là gì. Trong những tháng tiếp theo, ngực của tôi bắt đầu to lên, hông ngày càng rộng hơn, nhưng tôi nghĩ tôi chỉ đang trong độ tuổi dậy thì như bạn bè. Sau đó, 6 tháng sau, tôi cảm thấy có gì đó đang di chuyển trong bụng. Quá hoảng sợ, tôi đã nói với bố mẹ và họ đưa tôi đi khám bác sĩ. Họ hỏi tôi một loạt những câu hỏi giận dữ như về việc tôi đã có bạn trai chưa và để lại cho tôi cảm giác vô cùng hoang mang.

Tôi đã nghĩ rằng chắc hẳn mình phải làm một điều gì đó thật tồi tệ nên mọi người mới phản ứng theo cách này, nhưng tôi lại không biết tôi đã làm gì. Tôi đã đặt câu hỏi rằng: "Chuyện gì đang xảy ra vậy?" nhưng ngay lập tức bị chặn lại, và vì vậy tôi không bao giờ hỏi lại lần thứ hai. Tôi chỉ biết có chuyện gì xảy ra với mình khi bố mẹ đưa tôi đến gặp bác sĩ thứ hai, nơi treo đầy ảnh em bé trên tường. Tôi không hề biết mình có thai khi đã mang thai 7 tháng.

Bụng tôi càng ngày càng lớn và cuối cùng tôi phải nghỉ học. Tôi hiểu rằng việc có thai phải được giữ bí mật. Bố mẹ giấu tôi trong nhà và nói với anh em tôi rằng chúng tôi đang chuẩn bị nhận nuôi một đứa bé, vì thế họ chỉ nghĩ rằng tôi đang béo lên. Tôi biết con tôi sẽ được nuôi dưỡng với tư cách là con của mẹ tôi.

 

 

Mặc dù vậy, mang thai cho tôi một trải nghiệm khá tuyệt. Khi bụng tôi to lên, tôi cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Tôi cảm thấy mình thực sự đẹp, bởi vì một cái gì đó tuyệt vời đang diễn ra trong cơ thể tôi. Con gái tôi đạp rất nhiều. Tôi đã đọc sách và chơi nhạc cổ điển cho con bé vì tôi nghe ở đâu đó nói rằng làm như vậy sẽ giúp đứa trẻ thông minh hơn.

Rồi một ngày nọ, mẹ đưa tôi đến bệnh viện. Tôi nghĩ đó là một ngày bình thường nhưng sau đó tôi đã có con. Nước ối của tôi bị vỡ vào đêm hôm trước, nhưng tôi không hề biết mình đang chuyển dạ. Tôi không nhớ mình đã đau đớn như thế nào. Con gái tôi rất dễ thương và hoàn hảo. Theo bản năng, tôi đếm các ngón tay và ngón chân của con bé rồi ngay lập tức ôm chặt lấy con bé, mặc dù tôi biết rằng mình sẽ phải trao con bé cho mẹ. Mẹ tôi đặt tên cho con bé là Meggy và nói: "Hãy quên đi tất cả chuyện này và sống cuộc đời của con đi!".

Nhưng tôi yêu con gái mình, vì thế tôi độc chiếm con bé. Tôi không cho bất kì ai có cơ hội để xây dựng một mối quan hệ cha mẹ với con bé. Tôi nghỉ học 6 tháng đầu tiên để ở nhà chăm sóc con bé. Khi tôi đi học, con bé sẽ ở với bảo mẫu vào ban ngày và tôi sẽ chăm sóc con bé vào buổi tối. Đối với tất cả mọi người, con bé là em gái tôi, nhưng tôi luôn coi Meggy là con gái mình.

Khi tôi 19 tuổi, tôi đến lớp học của Meggy để đưa nó đi trốn. Cha tôi là một người lính và ông bị mắc chứng rối loạn căng thẳng hậu chấn thương nghiêm trọng. Điều này khiến ông ngày càng hoang tưởng về những âm mưu phá hoại cuộc sống của mình. Và tôi lo sợ cho sự an toàn của con gái tôi khi ở cạnh ông ấy. Vì vậy, khi tôi có bằng lái xe, tôi quyết định đây chính là cơ hội để chúng tôi rời đi.

Đầu tiên, tôi lái xe đến văn phòng quận và lấy giấy khai sinh của Meggy. Thế nhưng, người ta nói rằng tên của tôi không có trong danh sách mà thay vào đó là tên mẹ tôi. Tôi sợ mình bị nghi bắt cóc trẻ em, nhưng rõ ràng, tôi mới là mẹ của Meggy. Tôi đã lấy gần 1000 đô la mà bố mẹ tôi để trong nhà và chìa khóa xe của họ.
 

 

Tôi lái xe đến trường của Meggy, nhưng giáo viên nói Meggy không thể đi với tôi. Tôi nói: "Tôi chính là mẹ của con bé và tôi đến để đưa con bé đi". Đây là lần đầu tiên tôi nói ra sự thật. Tôi cảm thấy tự hào và nhẹ nhõm khi có thể nói ra điều này mặc dù chỉ có giáo viên của Meggy nghe thấy. Sau khi tôi nói với cô giáo rằng tôi dự định đi tìm một nơi trú ẩn, cô ấy nói rằng chúng tôi có thể ở cùng cô ấy. Chúng tôi ở đó trong 6 tháng, mặc dù khá căng thẳng nhưng cả hai đều đạt kết quả tốt ở trường. Sau đó, tôi quyết tâm bắt đầu một cuộc sống mới ở Diego, nơi tôi được nhận vào Đại học California. Lúc này, bố mẹ tôi đã chấp nhận để tôi ra đi.

Việc di chuyển khiến cho Meggy đau khổ. Con bé vẫn nghĩ bố mẹ tôi là bố mẹ và anh chị tôi là anh chị của con bé. Vì vậy, chúng tôi vẫn đến thăm họ mỗi tháng một lần. Bố mẹ cho phép tôi giữ xe. Còn về số tiền tôi đã lấy trộm, họ không bao giờ nhắc đến.

Vào thời điểm đó, tại trường Đại học California có một chương trình tuyệt vời dành cho những ông bố bà mẹ đơn thân, và họ đã cho chúng tôi một căn hộ hai phòng ngủ. Chúng tôi nhận được phúc lợi. Cuộc sống dần trở nên khó khăn khi tôi vừa phải đi học vừa phải chăm sóc con gái trong khi tiền bạc thì lại luôn túng thiếu. Đôi khi chúng tôi không có tiền để ăn, vì vậy tôi phải lấy trộm thức ăn từ căng-tin. Tôi thường cảm thấy kiệt sức nhưng không bao giờ bực bội. Mong muốn mang đến cho Meggy cuộc sống tốt đã giữ tôi ở lại trường và tiếp thêm cho tôi hi vọng.

Chúng tôi cũng có khá nhiều kỉ niệm vui vẻ. Tôi thành lập một đoàn kịch dành cho các em bé châu Á. Chúng tôi đi diễn khắp đất nước, biểu diễn các tiểu phẩm nêu giải pháp cho các vấn đề bạo lực gia đình hay rào cản ngôn ngữ giữa các thế hệ. Meggy là một trong những người biểu diễn. Thật khó để tìm được những người chấp nhận mối quan hệ mẹ con của chúng tôi nhưng những người ở đây thì hoàn toàn ủng hộ.

 

Meggy và tôi tiếp tục sống như chị em vì lợi ích của chính con bé. Nhưng khi Meggy tròn 12 tuổi, cũng là độ tuổi tôi sinh ra con bé, tôi cảm thấy con bé đủ lớn để biết sự thật. Con gái tôi ngốc nghếch, tinh nghịch, rực rỡ và mạnh mẽ. Chẳng có lý do nào để tiếp tục che giấu mối quan hệ thực sự của chúng tôi.

Ngày thứ Bảy mà tôi quyết định nói sự thật với Meggy, người tôi vã mồ hôi và bàn tay thì run rẩy. Tôi nói: "Chị thực sự là mẹ của em". Con bé bắt đầu khóc và hét lên: "Chị đã nói dối tôi suốt cuộc đời, chị còn nói dối tôi điều gì nữa không?".

Rồi con bé bắt đầu trải qua giai đoạn cự tuyệt. Cuối cùng, sau một khoảng thời gian, con bé đã chấp nhận điều này. Đó là một năm sau khi thư kí của tôi nhắn lại rằng: "Con gái của chị đã gọi". Tôi đã rất ngạc nhiên và nói: "Thật sao, con bé đã nói như vậy à?". Tôi đã rất phấn khích khi cuối cùng con bé đã chấp nhận mọi chuyện.

Khi còn học đại học, tôi được đào tạo để trở thành một tư vấn viên đồng đẳng. Tôi cảm thấy mình đã trưởng thành để giúp đỡ phụ nữ có nhu cầu. Nhưng khi việc đào tạo lại tập trung vào những người phụ nữ bị hiếp dâm, tôi cảm thấy tê liệt. Tôi biết rằng có điều gì đó đã xảy ra với tôi và khiến tôi mang thai ở tuổi 11, nhưng tôi chưa bao giờ thừa nhận rằng mình bị hãm hiếp. Tôi không bao giờ muốn sống lại ngày hôm đó. Tôi không muốn những gì xảy ra định nghĩa cuộc đời tôi: Cách tôi nhìn vào đàn ông, cách tôi nhìn con gái tôi, cách tôi nhìn vào bất cứ điều gì.

Khi Meggy bước vào năm thứ hai trung học, chúng tôi chuyển đến Berkeley, nơi tôi được nhận vào trường luật. Tôi đã phải làm hai công việc cùng lúc để trang trải chi phí, vì vậy tôi thỏa thuận với con gái tôi rằng:"Đây là vì tương lai của chúng ta. Mẹ sẽ đến trường và làm việc hơn 40 giờ để chúng ta có thể sống ở đây. Còn con sẽ nấu bữa tối!". Con bé tròn mắt nhưng cũng đồng ý nấu ăn mỗi tối. Trong vòng 1 năm, con bé đã trở thành một đầu bếp tài ba.

Chúng tôi cũng có một khoảng thời gian khó khăn. Meggy không muốn chuyển đến Berkeley vì phải xa bạn bè. Tôi cũng đã thúc ép con bé rất nhiều. Nhưng cũng có những lúc cả hai thực sự vui vẻ với nhau. Những năm tuổi thiếu niên của tôi rất khác với con bé. Vì vậy, khi con bé bắt đầu trang điểm, tôi nói: "Hãy để mẹ thử nó". Meggy dạy tôi cách làm mi cong, nhổ lông mày, thậm chí là làm tóc. Tất cả mọi thứ con bé trải qua, tôi cũng trải qua cùng. Chúng tôi đã lớn lên cùng nhau theo cách ấy.

Meggy đang học Đại học ở Bờ Đông và tôi làm luật sư ở Bờ Tây. Tôi có thời gian để làm mọi thứ mình muốn làm khi còn là một thiếu niên. Tôi học 8 lớp khiêu vũ một tuần và ra ngoài nhảy cả tuần. Và tôi cũng có thời gian ngồi xuống và suy nghĩ về nhiều thứ, những thứ mà tôi chưa làm được.
 
Tôi cũng đã học được rằng tôi nhớ con gái mình như thế nào khi sống xa con bé. Meggy là một phép màu bước ra từ một thảm kịch. Đó là những gì tôi luôn nói với con gái mình. Tôi không thấy hối tiếc hay tổn thương hay thấy cuộc sống khó khăn khi nhìn vào Meggy. Ở đó, tôi chỉ nhìn thấy tình yêu thương.

Câu chuyện của Meggy

Meggy, 21 tuổi, là sinh viên năm cuối đại học, nơi cô đang theo học chuyên ngành nghệ thuật biểu diễn.

Khi tôi 6 tuổi, "chị gái" Jora của tôi đã đến trường và nói rằng chúng tôi đang chạy trốn. Chị ấy là người gần gũi với tôi nhất trong gia đình, chị chăm sóc tôi, chơi với tôi và về cơ bản là nuôi nấng tôi, vì vậy tôi không hỏi gì cả. Tôi rất nhớ gia đình, nhưng tôi tin rằng Jora biết điều gì là tốt nhất cho tôi.

 

 

Cho đến khi tôi 12 tuổi, Jora vẫn là chị gái tôi. Khi tôi phát hiện ra sự thật, tôi đã rất bối rối. Thật khó tin, anh trai và chị gái tôi lại là bác tôi, còn mẹ tôi lại là bà tôi.

Lúc đầu, mẹ tôi không nói chính xác rằng bà bị hãm hiếp. Bà nói với tôi rằng khi bà 11 tuổi, bà đã có một trải nghiệm không thể hiểu được vì khi ấy bà là trẻ con và bà đã mang thai tôi. Tôi không phải là một đứa trẻ cần mọi thứ phải được giải thích. Tôi hiểu rằng một đứa trẻ 11 tuổi không thể quyết định được chuyện mang thai và những gì đã xảy ra không phải là lựa chọn của nó. Tôi chưa bao giờ muốn biết về cha tôi vì ông ta không đáng được biết đến.

Theo một cách nào đó, tôi rất biết ơn mẹ khi đã chờ đợi đến đúng thời điểm để nói ra sự thật. Bởi tôi không nghĩ rằng tôi sẵn sàng đón nhận điều đó sớm hơn. Tuy nhiên, mẹ tôi và tôi có khá nhiều mâu thuẫn khi tôi còn là một thiếu niên. Tôi không thể nói "Chị chỉ là chị em"như trước nữa khi mẹ bảo tôi phải làm gì. Đôi lúc tôi tỏ ra bực bội với mẹ tôi. Chúng tôi chỉ là một gia đình bình thường: Mẹ và con gái ở bên nhau. Và cùng lúc đó, chúng tôi lớn lên cùng nhau.

Tôi tốt nghiệp trung học và thời điểm đó, mẹ tôi cũng tốt nghiệp trường luật. Chúng tôi đã có một buổi tiệc lớn cùng tất cả bạn bè. Bữa tiệc có khiêu vũ và món sườn nướng. Mẹ tôi tặng tôi một sợi dây chuyền mà tôi thích. Đó là một ngày tuyệt vời. Chúng tôi đã đạt đến mức độ mà bà vừa là mẹ, vừa là chị và vừa là bạn của tôi.

Khi chúng tôi ở bên nhau, các chàng trai thường hỏi:"Ồ, có phải hai người là chị em không". Trong một lúc, chúng tôi đã cố gắng giải thích, nhưng rồi sau đó chúng tôi đã thử cách khác. Khi họ nói: "Hai người là chị em sinh đôi à?"và chúng tôi sẽ đáp lại: "Vâng, sao bạn biết? Bạn thật thông minh!". Nhưng tôi cũng ghét điều này bởi vì tôi thực sự tự hào về mẹ mình. Tôi muốn mọi người biết điều đó.

Trong những ngày đen tối nhất, tôi nghĩ rằng mình là một sai lầm, bởi vì những gì xảy ra với mẹ tôi thật kinh khủng. Nhưng mẹ tôi luôn nói với tôi rằng đó là một trải nghiệm tích cực, bởi vì bà đã có tôi.

Nhờ tình yêu và sự nhẫn nại, chúng tôi đã có thể biến điều gì đó từ xấu xí thành điều tuyệt vời. Chúng tôi có một mối quan hệ bạn bè thực sự, khác với mối quan hệ một chiều khi người này chăm sóc cho người kia. Và điều đó đã giúp cả hai chúng tôi. Mẹ tôi là người mạnh mẽ nhất mà tôi biết. Tôi không biết bà lấy sức mạnh đó từ đâu, nhưng tôi biết sức mạnh của tôi là từ mẹ.

(Theo Cosmopolitan)

Negroni

 nguồn: guu.vn